Google Adsense 728x90

Loading...

Đức - Thuỵ Điển: Khi gã khổng lồ say ngủ

Chưa nói đến chuyện bảo vệ ngai vàng, các cầu thủ Đức phải chứng tỏ khát vọng muốn ở lại nước Nga ngay trong trận đấu thứ hai với Thụy Điển.
Những dấu hiệu cảnh báo đã rất rõ ràng, nhưng người Đức tự tin đến mức phớt lờ nó. Bốn kỳ World Cup gần nhất đã chứng kiến ba nhà đương kim vô địch bật bãi ngay từ vòng bảng. Pháp ở Nhật Bản - Hàn Quốc năm 2002, Italy ở Nam Phi 2010 và Tây Ban Nha ở Brazil 2014. "Chúng tôi sẽ không rơi vào tình huống ấy", HLV Joachim Low phát biểu sau trận ra quân thất bại 0-1 dưới tay Mexico.


Thất bại trước Mexico trong trận ra quân kéo tuyển Đức trở lại với thực tại khó khăn trên con đường bảo vệ ngôi vô địch World Cup.

Không chỉ Low, các học trò của ông, mà truyền thông và người hâm mộ Đức ít nhiều cũng đều lạc quan. Trận thua Mexico chỉ được xem như một cơn cảm sốt, không ảnh hưởng đến cơ hội đi tiếp của Đức tại World Cup 2018. Nhưng chúng ta đều biết cảm sốt không phải là một bệnh, mà là biểu hiện của một căn bệnh nào đó nặng hơn. Và trước khi tìm ra gốc rễ của vấn đề, người bị sốt cần phải… được hạ nhiệt. Đức phải đánh bại Thụy Điển hôm nay và Hàn Quốc vào tuần sau.

Hành trang mà người Đức mang đến Nga đã có quá nhiều sự tự mãn. Tại viện Goethe ở Moscow, Philipp Lahm, thủ quân của Đức trong hành trình vô địch World Cup 2014, nói rất rõ ràng: "Năm nay Đức còn có thể vô địch dễ dàng hơn bốn năm về trước. Họ đã rất ăn ý và sẽ khó có điều gì làm khó họ được". Bên ngoài tòa nhà ấy, Reinhard Grindel - Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Đức – còn nói đùa với đám đông: "Chào các bạn chủ nhà, chúng ta sẽ gặp nhau ở chung kết nhé".

Nhưng sau trận đấu với Mexico, nụ cười tự mãn rơi xuống. Marco Reus giải thích lý do anh không đá chính: "Vì hành trình của Đức tại giải còn rất dài, và HLV muốn dùng tôi cho những trận đấu thật sự quan trọng". Rồi anh ngập ngừng thừa nhận thêm: "Trận này cũng quan trọng".

Trên sân cỏ, đội tuyển Đức - với tám cái tên còn lại từ đội hình vô địch bốn năm trước - đã không chơi bóng đủ nghiêm túc. Hoặc họ lơi chân "vì hành trình chỉ vừa khởi đầu", hoặc họ không xem Mexico là đối thủ xứng tầm. Joshua Kimmich phòng ngự lười nhác, và Mexico đã dồn quân tấn công tổng lực vào cánh do anh trấn giữ - điều mà ngay cả Cristiano Ronaldo lẫn Marcelo cũng không dám làm ở cấp độ CLB khi Real gặp Bayern tại Champions League.


Kimmich chơi hời hợt, biến cánh phải của anh thành tử huyệt của Đức trước Mexico.

Bức tường phòng ngự tuyến hai, với hai cái tên lừng lẫy Toni Kroos – Sami Khedira gần như chỉ đi bộ. Sau trận đấu, Mats Hummels than phiền là anh và Jerome Boateng thường xuyên bị đẩy vào tình thế phải đơn độc chống trả với hai, ba cầu thủ đội bạn. Mà vấn đề ấy, Hummels đã nói từ trước khi vào giải: "Nếu có đến bảy, tám cầu thủ tham gia vào một pha tấn công, điều đó có nghĩa là chúng ta xem nhẹ sự ổn định của hàng thủ".

Nhưng hàng tấn công của Đức trước Mexico cũng chơi tệ không kém. Các ngôi sao của Đức chỉ yêu cầu đồng đội chuyền bóng đến chân, nhưng lại rất lười nhác trong việc đi tìm khoảng trống. Thomas Müller kéo luôn phong độ ủ dột từ CLB lên tuyển. Mesut Ozil, người cùng với Ilkay Gundogan dính vào một scandal chính trị khi chụp ảnh cùng với Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan trước ngày vào giải, càng làm cho những tiếng la ó từ chính các CĐV Đức lớn hơn.

Còn Low, thầy của họ thì sao? Cũng đáng trách không kém. Đúng là nhiều cầu thủ đã chối bỏ trách nhiệm phòng ngự, nhưng bản thân chiến thuật của ông cũng quá đặt nặng vào tấn công. Tự xem mình là một nhà cách tân, Low như muốn bảo vệ chức vô địch thế giới với một lối đá tấn công còn rực lửa hơn bốn năm trước. Nhưng chẳng người khổng lồ nào có thể đi trên những đôi chân đất sét.


Sự mất cân bằng trong tấn công và phòng ngự khiến hàng thủ Đức tổn thương nghiêm trọng trước Mexico.

Mexico là đối thủ gần nhất làm cho gã khổng lồ chân đất sét ấy run rẩy. Trong bảy trận đấu gần nhất, Đức chỉ thắng được đúng một trận, trước Ả-rập Xê-út với tỷ số 2-1.

Nhiều người chỉ ra rằng, đội hình chính của Đức trước Mexico có tuổi đời trung bình già nhất kể từ trận chung kết World Cup 2002. Nhưng thực ra con số chỉ là 27 tuổi và 310 ngày. Đấy là tuổi chín chắn, chứ không thể gọi là già. Sự già cỗi của Đức đến từ tư duy nhiều hơn. Họ tự tin sẽ dễ dàng thành công với công thức cũ. Thế giới xung quanh vận động hàng ngày, cuộc cách mạng trong làng bóng đá Đức đã dần bị các đối thủ theo kịp.

Đức cần một sự thức tỉnh. Thủ quân Manuel Neuer cho biết đã có một cuộc trao đổi thẳng thắn giữa các cầu thủ sau trận, để nhìn nhận vào thực tế. Về phần ông, Low sẽ không tiếp tục sử dụng những cái tên gây thất vọng. Khedira có thể sẽ mất vị trí. Reus sẽ đá chính, bởi "những trận đấu thật sự quan trọng" có vẻ đã đến sớm hơn dự định. Timo Werner, rất nhạt nhòa trước Mexico, cũng có thể sẽ mất vị trí về tay lão tướng Mario Gomez.


Gomez có thể sẽ được đá chính trước Thuỵ Điển, vì đàn em Timo Werner vừa gây thất vọng trong trận ra quân.

Tuy nhiên, Low sẽ không chối bỏ con đường mà ông đang hướng tới. Ông nói: "Chúng tôi sẽ không hoảng loạn đến mức phải thay đổi". Câu hỏi cốt lõi, như chính Neuer đặt ra với các đồng đội, là: "Các anh có quyết tâm 100% cho giải đấu lần này hay không?".

Họ trả lời gì với nhau, người hâm mộ không được biết. Nhưng trận đấu với Thụy Điển có thể hé lộ phần nào câu trả lời. Đức phải đứng dậy, vì World Cup có thể sẽ kết thúc rất nhanh, chứ không phải là những hội hè miên man như họ từng nghĩ khi đặt chân đến Nga.

Thủy Tiên

Back To Top